Câu chuyện của chúng tôi
Trước Naadi rất lâu, đã có một cánh cổng
Hai dân tộc, hai cánh cổng, một tình bạn - và giờ đây, cánh cổng thứ ba.

Ba Vì · Việt Nam
Một cổng đá kiểu Maroc đứng ở ngoại thành Hà Nội, do những người lính Maroc rời hàng ngũ quân Pháp để sát cánh cùng người Việt dựng nên. Xây bằng vật liệu Việt Nam, theo phong cách cổng Bab Boujloud ở Fes.

Kénitra · Maroc
Gần Kénitra, một cánh cổng Việt Nam đứng đó đáp lời. Hai dân tộc, hai cánh cổng, một tình bạn, mỗi cổng dựng trên đất của bên kia.

Hà Nội · 2026
Naadi là cánh cổng thứ ba. Nhà hàng Maroc đầu tiên của Hà Nội. Bước qua cổng, là bạn đã du hành.
Naadi là cánh cổng thứ ba. Bước qua cổng, là bạn đã du hành.
Khởi đầu
Căn bếp tại gia ở Hà Nội
Naadi không bắt đầu bằng một phòng ăn. Nó bắt đầu bằng một chiếc bếp, chồng hộp giao hàng, và những công thức mang theo từ Maroc. Suốt hơn hai năm, món Maroc chính thống rời căn bếp nhỏ từng đơn một: tagine, couscous, bánh ngọt, len lỏi khắp Hà Nội.
Lớn dần
Được nâng bước bởi những người tin tưởng
Mỗi đơn hàng, mỗi tin nhắn, mỗi lời giới thiệu, mỗi lời động viên đưa giấc mơ đi xa thêm một chút. Từ một gia đình nấu cho người lạ, thành một cộng đồng: người Maroc xa quê, người Hà Nội tò mò với hương vị mới, du khách tìm món halal giữa một thành phố gần như không có.
Tháng 7/2026
Cửa mở
Ngày 15 tháng 7 năm 2026, phía trên những quán cà phê của đảo Trúc Bạch, Naadi mở cửa. Nhung xanh ngọc, ấm trà đồng, tranh từ quê nhà: một mảnh Maroc nhỏ, dựng giữa lòng thủ đô Việt Nam.
Hôm nay
Không pha trộn, không thỏa hiệp
Một đầu bếp Maroc chính gốc, một nhà sáng lập lớn lên trong nghề hiếu khách, và nghìn năm của một trong những nền ẩm thực vĩ đại nhất thế giới. Nghệ tây, tagine hầm chậm, trà bạc hà rót từ trên cao. Mỗi vị khách được đón theo lối Maroc, như người trở về nhà. Marhba bikom.
Maroc & Việt Nam
Tình bạn xây bằng đá, dọn ra bàn ăn
Những cánh cổng do người lính dựng nên; cánh cổng này dựng bằng nghệ tây, bột mì và bạc hà. Hai đất nước cùng yêu món ăn nấu chậm, chén trà rót mời khách, và những bàn ăn không ai ăn một mình.
“Từ Maroc với niềm tự hào… từ Hà Nội với tình yêu.”

